Friday, February 17, 2012

Đạo Vợ Chồng

(post lại)
....
.......
ĐẠO VỢ CHỒNG
..
(Bài viết của thầy Hà Thúc Hoan, cựu giáo sư trường Đồng Khánh, Huế.)
..
Báo chí gần đây đã chuyển tải nhiều thông tin làm cho những ai còn xem trọng đời sống gia đình phải giật mình. Không những chồng cư xử thô bạo với vợ mà vợ cũng cư xử thô bạo với chồng đến mức chồng phải vong mạng! Không những cha đối xử tàn ác với con mà con cũng đối xử tàn ác với cha đến nỗi cha phải lìa đời! Chưa bao giờ những giá trị truyền thống của gia đình Việt Nam lại bị chà đạp một cách đau xót như ngày hôm nay! Có phải vì mang nỗi đau ấy mà trên Đạo Phật ngày nay số 4, tác giả Trí Siêu đã viết bài báo Nghề vợ chồng để nhắc nhở bạn trẻ trước khi tính chuyện hôn nhân phải biết học tập “nghề” làm chồng, “nghề” làm vợ
..
Trước khi tiếp xúc với tư tưởng và học thuật phương Tây, tuy không tổ chức thành trường lớp, nhưng các bậc tiền bối đã quan tâm giáo huấn thanh niên bổn phận của người làm cha làm mẹ qua những lời dạy, những bài học về Đạo vợ chồng. Trong giới hạn của mấy trang báo,chúng tôi xin góp lời bàn luận về cái “đạo” làm chồng, làm vợ ấy.
..
“Đạo”, theo Từ điển tiếng Việt, là “đường lối, nguyên tắc mà con người có bổn phận gìn giữ và tuân theo trong cuộc sống xã hội”, là “nội dung học thuật của một học thuyết được tôn sùng ngày xưa”. Cho nên, thay vì nói “nghề vợ chồng”, chúng tôi nói “đạo vợ chồng” để theo gương người xưa mà có một cái nhìn nghiêm túc về hôn nhân. Cuối thế kỷ XVIII, Nguyễn Gia Thiều đã viết trong Cung oán ngâm khúc:
“Có âm dương, có vợ chồng,
Dẫu từ thiên địa cũng vòng phu thê.”
..
Bước vào “vòng phu thê” có nghĩa là con người đã góp phần thực hiện sự hoà hợp của lý “âm dương” đã và đang chi phối sự sinh thành và phát triển của “thiên địa” cùng vạn vật . Quan hệ nam nữ trong hôn nhân vì thế vừa là vật chất, vừa là tinh thần và có một cái gì đó có thể nói là thiêng liêng. Trái lại, quan hệ nam nữ thực hiện ngoài hôn nhân chỉ thuần vật chất, bị Phật giáo kết án là nhục dục, là tà dâm.
..
Theo truyền thống ấy, đối với tiền nhân, nên vợ nên chồng không thể là sự gặp gỡ ngẫu nhiên, tạm bợ được quyết định vội vàng trong một phút mềm lòng. Trước khi cho phép đi đến hôn nhân, các bậc phụ huynh ngày trước thường khuyên bảo con em thận trọng tìm hiểu kỹ đối tượng yêu thương. Trong Truyện Kiều, Nguyễn Du viết :
“Trăm năm tính cuộc vuông tròn,
Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông.”
..
“Cuộc vuông tròn” mà Nguyễn Du đề cập ở đây chính là hôn nhân, là“vòng phu thê” với lý “âm dương” bao trùm cả “thiên địa” mà Nguyễn Gia Thiều đã nói ở trên. Hôn nhân là việc “trăm năm”, là vấn đề hệ trọng của cả một đời người, cho nên trước khi vào “cuộc”, thanh niên nam nữ phải “dò” cho thật kỹ để hiểu rõ “ngọn nguồn” của người mình yêu. Cái thói đời “Tốt khoe xấu che” thường được áp dụng triệt để khi nam nữ bắt đầu tìm đến với nhau. Vì thế, điều quan trọng là phải cẩn thận tìm hiểu để biết rõ khuyết điểm của người yêu. Biết rõ nhược điểm của người yêu rồi mới nên tiến đến hôn nhân và trong những tháng ngày chung sống, để đời sống vợ chồng có thể tránh được tình cảnh “nửa đường đứt gánh”, anh và chị phải cố gắng sửa chữa khuyết điểm của mình và tập làm quen với những gì chưa được hoàn thiện trong tính cách của người bạn đời .
..
Trong các trường đào tạo nghề, muốn bảo đảm đầu ra có chất lượng, người ta thường chủ động chọn lựa kỹ ở đầu vào. Cách đây nửa thế kỷ, trong một kỳ thi tuyển mà chúng tôi đã tham dự, Khoa văn Đại học Sư phạm Huế chỉ chấm đổ hai người, sau đó tổ chức thi lần thứ hai để lấy thêm sáu người nữa. Nhờ vậy, khi ra trường, hầu hết sinh viên đều hoàn thành tốt nhiệm vụ. Dạy, học “nghề vợ chồng” cũng không thể làm khác. Chọn lựa kỹ ở bước đầu thì người ta sẽ tránh được nhiều đổ vỡ về sau. Nhưng chọn lựa theo tiêu chuẩn nào ?
..
Gần nửa thế kỷ về trước, lúc bắt đầu nghề dạy học ở Qui Nhơn, chúng tôi có đọc một cuốn sách giáo dục về hôn nhân do một Mục sư Tin Lành viết và được nhà xuất bản Thời triệu phát hành. Cuốn sách in đẹp và khá dày ấy có mấy câu ngắn gọn đã giúp chúng tôi xác định dễ dàng tiêu chuẩn chọn lựa “nửa phần còn lại” của mình :
“Trước nhiều cô gái, một chàng trai có thể nêu ba câu hỏi. Cô nào sẽ mang lại hạnh phúc cho đời tôi ? Tôi sẽ đem hạnh phúc đến cho cô nào ? Ai là mẹ hiền của các con tôi ?”
..
Câu hỏi thứ nhất quá tầm thường vì có tính vị kỷ. Câu hỏi thứ hai khá hơn vì có tính vị tha. Nhưng cả hai câu đều chứng tỏ người hỏi chỉ nhìn thấy ý nghĩa hôn nhân trong một phạm vi nhỏ hẹp là đời sống riêng tư của hai cái ta. Sự khôn ngoan và chín chắn thuộc về chàng trai biết nêu câu hỏi thứ ba. Kinh nghiệm cho biết những tháng ngày vui vẻ trẻ trung của chàng và nàng thường ngắn ngủi và qua đi rất nhanh, hạnh phúc gia đình chỉ được xây dựng bền lâu bởi những đứa con khoẻ mạnh, ngoan ngoãn khi còn thơ và chăm chỉ học hành để thành đạt khi đã khôn lớn. Nếu không phải là mẹ hiền thì người nào khác có thể giữ vai trò quyết định trong việc giáo dục con cái nên người ?
..
Để “đào tạo” mẹ hiền, Khổng giáo có các bài học về tam tòng và tứ đức. Ý nghĩa của tam tòng (1) không còn thích hợp với phụ nữ ngày nay, nhưng nếu biết áp dụng một cách khôn ngoan và có chọn lọc thì tứ đức là công, dung, ngôn, hạnh vẫn còn là những bài học hữu ích để nữ giới xây dựng gia đình hạnh phúc. Công là sức làm việc, ở đây có thể hiểu là khéo tay hay làm. Chính đức thứ nhất này đã sản sinh cho nước Việt những bà mẹ hiền biết chịu thương chịu khó để liên tục và nhẫn nại hoàn thành những việc nhà nhỏ nhặt, thường khó gọi tên và dễ nhàm chán nhưng rất cần thiết cho một gia đình êm ấm. Dung là sắc đẹp trời cho nhưng người phụ nữ cũng có thể tạo cho mình một ngoại hình dễ mến nếu biết trang điểm và khéo chọn trang phục. Ngôn là “Lời nói không mất tiền mua” mà nữ giới cần học tập, rèn luyện để nói lời “ái ngữ”, chẳng những không tạo khẩu nghiệp cho mình mà còn tạo nên sự cảm thông và hoà thuận cho mái ấm gia đình. Đức tính quan trọng của một hiền mẫu là hạnh, là “Cái nết đánh chết cái đẹp”. Theo sáng kiến của Chị Cả Hoàng Thị Kim Cúc, Gia đình Phật tử thường tổ chức ngày trại được đặt tên là Hạnh để đào tạo cho đoàn sinh ngành nữ phẩm chất của người mẹ hiền Việt Nam. Ngày xưa, bậc quả phụ thủ tiết thờ chồng để nuôi dạy những đứa con nên người, được nhà vua sắc tứ “Tiết hạnh khả phong”(2) và cho tổ chức lễ rước tấm bảng sơn son thếp vàng có khắc bốn chữ này một cách long trọng chẳng khác gì đám rước ông nghè vinh quy bái tổ.
..
Một thiếu phụ trẻ đẹp có ngoại hình của người mẫu, mới gặp lúc đầu ai cũng có cảm tình, nhưng một thời gian sau, cảm xúc thẫm mỹ ấy không còn nữa, vì nàng nói chuyện vô duyên, vì người đẹp không có trình độ học vấn và nghề nghiệp rõ ràng mà một bữa cơm giản dị, thân mật trong gia đình cũng không làm được đến nỗi vợ chồng mỗi ngày phải đi ăn cơm nhà hàng! Trên gương mặt của một phụ nữ có cái gì đó không bình thường, nhưng sau một thời gian làm việc chung, nhiều lần thấy chị cư xử thân ái, dịu dàng, tế nhị với bạn đồng nghiệp, ai cũng thấy chị có ngoại hình dễ mến và nét khác thường ở dung nhan không còn nhận ra nữa.
..
Nếu hình mẫu của bà vợ là người mẹ hiền thì chuẩn mực của ông chồng là người cha tốt. Tuy không trực tiếp nhắc nhở nho sĩ phải biết thương yêu và sống có trách nhiệm với vợ con, nhưng Khổng giáo với những lời dạy về ngũ thường đã gián tiếp góp phần hữu hiệu vào việc đào tạo những người cha tốt. Trong năm chữ nhân, nghĩa, lễ, trí, tín thì nhân là bài học đạo đức quan trọng nhất. Nhân ( ) gồm có hai yếu tố tạo thành là nhân đứng ( ) nghĩa là người và nhị ( ) nghĩa là hai. Một người gần gũi, tiếp xúc với một người thì phải có quy tắc ứng xử để sống cho ra người với nhau. Đó là nghĩa gốc của chữ nhân. Nói vắn tắt và dễ hiểu, nhân có nghĩa là “Điều gì mình không muốn thì không làm cho người”.(3) Nếu mọi người đều biết thực hành quy tắc sống này thì gia đình hạnh phúc, đất nước yên vui, thế giới hoà bình, chúng sanh an lạc. Chính vì lẽ này mà Nho giáo quan niệm “Đạo của người quân tử bắt đầu từ quan hệ vợ chồng”.(4)
..
Kinh sách Phật giáo có ghi những lời dạy được đức Thế Tôn dành riêng cho người vợ hoặc người chồng trong gia đình. Nhưng chúng tôi nghĩ rằng chỉ cần giữ được ngũ giới thì Phật tử chúng ta có thể xây dựng được gia đình hạnh phúc. Không sát sanh, không trộm cắp hay tham nhũng thì cha mẹ không bị tù tội, không tà dâm thì gia đình được êm ấm, không nói dối thì vợ chồng tin yêu nhau, không uống rượu say sưa hoặc nghiện xì ke ma tuý thì mái nhà không trở thành địa ngục trần gian. Được lớn lên trong một gia đình “năm không” như thế, con cái sẽ trở thành những công dân hữu ích cho đất nước. Trong trường hợp trái lại, chỉ cần thiếu vắng “một không”, gia phong suy đồi, trộm nhỏ trộm lớn có thể phát sinh và không riêng gì gia đình mà toàn thể xã hội đều phải hứng chịu hậu quả tai hại.
..
Vì có vọng tưởng về một cái ngã bất biến và có thể tồn tại một cách biệt lập nên có nhiều con người ở thế gian đã tham lam, ích kỷ chà đạp lên quyền sống của nhiều sinh vật khác để thu tóm vào tay mình thật nhiều tiền của và quyền lợi. Kẻ chấp ngã thì chỉ biết nghĩ đến mình mà sống vị kỷ và đó chính là nguyên nhân tạo ra biết bao tai hoạ cho gia đình và xã hội. Đức Thế Tôn đã làm cuộc cách mạng tư tưởng vĩ đại khi phủ nhận cái ngã bất biến và biệt lập ấy để thay thế vào đó một cái ta chỉ có thể tồn tại bằng cách nương tựa từng phút từng giây vào muôn ngàn cái khác ta và cái ta chân thật này đang thay đổi, huỷ diệt từng sát na để đi đến điểm hẹn cuối cùng là cái chết. Sống theo giáo lý vị tha vô ngã của Như Lai, người chồng, người vợ không những xây đựng được tình tương thân tương ái trong gia đình mà còn tạo lập được mối liên hệ thân thiết, hoà hợp với đồng loại, cầm thú và cỏ cây.
..
Chịu ảnh hưởng của phương Tây, lắm kẻ cho rằng chỉ có tuổi trẻ và mùa xuân mới có thể đem lại hạnh phúc cho con người. Hậu quả là nhiều gia đình đã tan nát khi người vợ không còn tươi trẻ mà người chồng vẫn còn muốn được “tươi mát” như lúc còn xuân. Nếu sống theo giáo lý tuỳ duyên của đức Phật thì vào mùa nào người ta cũng tìm được thú vui, ở vào lứa tuổi nào người ta cũng có thể tìm thấy hạnh phúc. Vấn đề là phải biết nhận diện hạnh phúc. Những năm ba mươi bốn mươi tuổi, trong một đất nước có chiến tranh, tuy vui vẻ trẻ trung, nhưng chúng tôi phải làm việc vất vả để hoàn thành nhiệm vụ ở nhà trường và có thu nhập đủ sống cho gia đình. Ở vào lứa tuổi năm mươi sáu mươi, tuy còn đủ sức khoẻ để tham dự những chuyến đi chơi xa, nhưng vì khó khăn của thời hậu chiến, cuộc sống vẫn còn nhiều lo nghĩ về sức khoẻ của song thân, về nghề nghiệp và gia thất của những đứa con đã lớn. Lúc này, ở vào lứa tuổi cổ lai hi, bổn phận đối với cha mẹ và các con đã hoàn tất, có nhiều thì giờ để sống thảnh thơi bên cạnh người bạn đời đã cùng san sẻ vui buồn trong hơn bốn mươi năm qua, chúng tôi nhận ra rằng sinh hoạt của đôi vợ chồng già tuy có khác xưa nhưng không thể nói là kém hạnh phúc so với khi còn trẻ .
..
Chuyện xưa kể rằng có nàng công chúa xinh đẹp đang dạo chơi trong vườn thượng uyển thì bị một con chim đại bàng bắt mất. Nhà vua cấp tốc triệu tập các bậc hiền tài với một lời hứa: Ai cứu công chúa sẽ được làm chồng nàng. Theo sự chỉ dẫn của chàng trai có đôi mắt thần, chàng trai có tài thiện xạ bắn trúng chim đại bàng, làm cho nó phải thả công chúa rơi xuống biển. Một chàng trai khác có biệt tài bơi lặn đã cứu vớt được công chúa, nhưng nàng đã chết nên nhà vua phải nhờ vị lương y dùng thần dược cứu sống. Trong khi nhà vua đang bối rối vì không biết gả công chúa cho ai thì một vị đại thần tâu trình giải pháp tối ưu: Gả công chúa cho người thanh niên có tài bơi lặn, vì từ dưới biển sâu nàng đã được ôm giữ trong vòng tay của chàng.
..
Ngày nay, vì không biết giữ gìn hoặc do hoàn cảnh bức bách, có nhiều thanh niên đã “ăn cơm trước kẻng”, có nhiều thiếu nữ đã “sống thử” với một người đàn ông còn chuyện “sống thật” với người chồng tương lai thì để tính sau. Tuy thế, xưa cũng như nay, có phải ai cũng mong ước được nên vợ nên chồng với người đã cùng trải nghiệm những rung động đầu đời với mình, khi lần thứ nhất tay trong tay với một người không cùng giới tính? Trong Truyện Kiều, thi hào Nguyễn Du để cho nàng Kiều đã lắm phong trần nói ra nguyện vọng được vươn tới cái thanh cao trong Đạo vợ chồng:
“Nghĩ rằng trong đạo vợ chồng,
Hoa thơm phong nhị, trăng vòng tròn gương.”
..
Hà Thúc Hoan
10-11-10
..
-------------------------------
Chú thích:
(1) Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử.
(2) Tiết hạnh ( của người phụ nữ) đã thành thuần phong mỹ tục.
(3) Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân.
(4) Quân tử chi đạo tạo đoan hồ phu phụ. ..

...
..
....
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tuesday, February 14, 2012

Đôi Cánh Tình Yêu

......
...
...
ĐÔI CÁNH TÌNH YÊU
.....
Ngày xưa có một cô gái sống cô đơn trong một ngôi nhà cạnh một cánh rừng. Một hôm trong lúc dạo chơi cô thấy có hai chú chim non mất mẹ đang thoi thóp trong tổ trên một cành cây. Cô liền đem chúng về nuôi trong một chiếc lồng son rất đẹp. Với sự chăm sóc đầy tình thương của cô, hai chú chim càng ngày càng khỏe mạnh và xinh đẹp, mỗi sáng chúng cất tiếng líu lo để chào đón cô.
....
Một ngày kia cô quên cài cửa lồng chim, thế là một chú chim liền bay ra khỏi lồng, nhưng nó không bay đi ngay mà lại lượn vài vòng để như chào cô lần cuối, cô gái buồn bã nhìn theo, cô không muốn rời xa nó, cô không muốn tình yêu của cô bay mất, nên khi con chim bay thật gần, cô liền với tóm lấy thật mạnh. Cô sung sướng và nắm thật chặt nó trong tay, một lúc sau cô cảm thấy con vật yêu quý bỗng trở nên mềm nhũn trong tay cô, cô hoảng hốt xòe tay ra và bàng hoàng nhận thấy con chim đã nhắm mắt qua đời. Nó đã chết do chính tình yêu của cô dành cho nó. Cô thẫn thờ nhìn con chim lẽ bạn còn lại trong lồng và bắt đầu mường tượng rằng nó cần phải có tự do và bay vút lên bầu trời xanh thẳm…
..
Cô gái liền tiến tới chiếc lồng và nhẹ nhàng tung chú chim còn lại lên không trung, nó lượn quanh cô một vòng, hai vòng, rồi ba vòng. Cô đón nhận niềm vui của nó bằng ánh mắt nhìn một cách rạng rỡ và trìu mến. Những phiền muộn trước đó không còn nữa. Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp xuống đậu trên vai cô và hót những giai điệu mượt mà - mà chưa bao giờ trong cuộc đời của cô được thưởng thức.
..
Qua tiếng hót kỳ diệu kia, cô chợt hiểu rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là khi ta nắm giữ nó thật chặt. Trái lại để giữ mãi sự yêu thương thì ta cần phải ân cần trao cho tình yêu một đôi cánh tự do.
...
(sưu tầm)..
..
....
.....
...
---------------------------------------------------------------------------
...
My Valentine
...
Nếu ta yêu một người mà người đó không yêu ta…. Thôi thì hãy dịu dàng với bản thân vì ta không làm điều gì sai trái, vì tình yêu đã không chọn chỗ dừng nơi trái tim người ấy mà thôi!
...
Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu người ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng ta hãy nhẹ nhàng từ chối món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng bao giờ nhận để không gây đau khổ …
Cách ta cư xử tình yêu chính là cách ta cư xử chính với mình. Mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc, ngay cả khi cách sống và con đường ta đi có khác nhau.
...
Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta, nhưng rồi tình yêu lại ra đi, cả hai cũng đừng nên níu kéo hay đổ lỗi cho nhau mà hãy để tự nó ra đi. Mỗi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó và rồi ta sẽ hiểu. Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu mà tình yêu lựa chọn ta.
Tất cả những gì chúng ta thực sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kỳ diệu của nó khi tình yêu đến. Khi tình yêu tràn ngập trong tâm hồn ta, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó, nhưng rồi hãy dang rộng tay để cho nó ra đi một khi tình yêu muốn thế.
...
Hãy mang tình yêu đến cho người đã làm ta sống lại tình yêu đã chết trong ta, nó mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn, nó mang đến cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà ta có thể làm được.
Có những người đang yêu đã sai lầm, sống một cuộc sống không tình yêu lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Họ cho rằng tim là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy, họ bắt đầu nhìn tình yêu như là một điều sẽ phải đến với mình hơn là một điều xuất phát từ chính bản thân của họ. Họ quên đi điều kỳ diệu nhất của tình yêu – đó là một món quà – mà chỉ có thể đâm chồi nẩy lộc khi được trao tặng đi. Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong tim mình!
....
Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật! Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đến ngự trị trong ta dù chỉ trong khoảnh khắc nào đó của cuộc đời ...!
...
(sưu tầm)....
....
..
..
..
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sunday, February 12, 2012

Vĩnh biệt Whitney Houston


......
WHITNEY HOUSTON
(1963 - 2012)....
...
Nữ danh ca kiêm diễn viên điện ảnh Whitney Houston vừa mới qua đời hôm qua (February 11, 2012) tại Los Angeles ở tuổi 48, gây sững sờ cho những ai biết và hâm mộ giọng ca tuyệt vời của cô. ...
Mời các bạn xem vài clips YouTube để nghe tiếng hát của ngưòi nữ ca sĩ từng 6 lần đoạt giải Grammy này...
......
.......
I WILL ALWAYS LOVE YOU......
..
....
.....
....G
....
"GREATEST LOVE SONGS OF ALL"
......
...
............
...
..................
.....
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Friday, February 10, 2012

Mùa Đông Tuyết Rơi.

......
 
.............
Các bạn ĐK67 thân mến,
Chị của bạn Trần Kiêm Bạch Lan vừa mới qua đời hơn một tháng trước đây. Hôm nay Blog ĐK67 mới nhận được tin qua thư của Bạch Lan gởi đến.
... 
Dẫu biết đời là vô thường, chiếc cầu sinh bệnh lão tử ai rồi cũng sẽ bước qua, nhưng bạn bè ĐK67 và thân hữu vẫn lấy làm thương tiếc và xin chân thành chia buồn với bạn Bạch Lan cùng đại gia đình của bạn, trước sự ra đi của một người thân ruột thịt.
...
 Để tưởng nhớ chị của một ĐK67: chị Trần Kiêm Thanh Nga, cũng là một cựu nữ sinh Đồng Khánh thuở xưa, Blog ĐK67 xin giới thiệu một bài viết của phu quân của người vừa nằm xuống, do B L gởi đến và chia sẻ.
.....
........
--------------------------------------------------------------------------------------------------
..
Mùa Đông Tuyết Rơi
..
Năm nay ở nơi tôi cư ngụ tuyết rơi lần đầu tiên vào ngày 21 tháng Giêng. Sáng sớm ngủ dậy, mở màn cửa sổ tôi nhìn thấy đêm qua tuyết đã phủ trắng khắp mọi nơi và hiện còn đang ráo riết đổ xuống tựa như mưa rào.
..
Mọi năm tôi thường thích ngắm tuyết rơi và có cái thú đi bộ trên tuyết. Nhưng năm nay cảnh tuyết rơi đã mang lại cho tôi một mầu tang tóc. Người bạn đời của tôi mới rời bỏ cõi vô thường này vừa đúng 24 ngày qua. Chỗ tôi đang đứng nhìn tuyết rơi ở bên cửa sổ chỉ cách chiếc giường nàng nằm có vài ba bước - nơi mà nàng đã trút hơi thở cuối cùng; và cũng là nơi tôi đã đặt lên môi nàng cái hôn phân ly cuối đời
..
Mới mùa đông năm ngoái, khi tuyết rơi rả rích như thế này, tôi thường đẩy nàng ngồi trên chiếc xe lăn ra hành lang chạy dọc phía trước của cư xá, đứng sau bức tường bằng kính để cho nàng ngắm cảnh tuyết rơi bao phủ khắp thành phố White Plains. Ôi ngoạn mục làm sao. Những lúc tôi đẩy xe cho nàng đi dạo chơi như vậy, nàng thường hay nói: “Mẹ là người may mắn nhất trong mấy chị em của mẹ.” Tôi hỏi: “Tại sao?” “Vì mẹ được bố đẩy xe đi chơi.” Nghe nàng nói như vậy, tôi không thể nào nén được cơn súc động, nước mắt tự nhiên trào ra, nhưng tôi phải hết sức nén tiếng để cho nàng khỏi nghe thấy tôi khóc. Tôi không thể ngờ rằng nàng đã tìm được giây phút hạnh phúc nhất trong một công việc rất tầm thường của tôi. Nàng còn nói tiếp theo: “Mẹ cảm ơn bố!”
..
Bây giờ nàng đã khuất bóng rồi, dù tôi có tiền rừng bạc biển cũng không thể nào tái tạo được những giây phút như vậy.
..
Tôi biết bà xã tôi đã biết mình sắp từ bỏ cõi đời này từ mấy tháng trước, nhưng cả hai chúng tôi đều ngầm đồng tình làm mọi cách để giữ nàng ở lại thế gian này càng lâu càng tốt. Bởi vì trong thâm tâm chúng tôi chưa thể nào chia tay nhau được. Hàng ngày nàng thường cầm bàn tay tôi đưa lên mũi
nàng hít hít mấy cái rồi thay vì nói “Em yêu anh,” nàng nói: “I love you.” Tôi thường đáp lại bằng một nụ hôn trên trán, trên má hay trên đôi môi của nàng. Những lúc ấy tôi phải hết sức nén cho lệ mình khỏi trào ra. Có lẽ nàng cũng muốn khóc nhưng cũng cố đè nén lại. Nàng vốn là người đàn bà gan dạ chịu đựng từ lâu.
..
Hôm nay người bạn đời của tôi đã ra người thiên cổ. Nghĩ lại, có nhiều người có thể đã nghĩ rằng, và hỏi rằng thà nhà tôi mất sớm đi chắc là nhẹ thân hơn, hay nói một cách khác là bớt đau đớn hơn là tiếp tục sống như vậy. Nhưng lạ thay, trong suốt gần sáu năm sau chót, dù sức khỏe của nhà tôi ngày càng sút kém nhưng nàng vẫn muốn sống và có thể còn quý sự sống hơn bao giờ hết. Và khiến tôi lại càng săn sóc nàng chu đáo hơn và càng thương nàng hơn. Người vợ của tôi, người bạn đời muôn thuở của tôi đã phấn đấu quyết liệt đế bấu víu vào sự sống cho tới khi sức cùng lực kiệt. Tôi không biết đấy là thiên tánh của con người là cố bám víu vào sự sống, hay vợ tôi thương chồng thương con cháu không nỡ nào dứt áo ra đi?
..
Và bây giờ tôi mới hiểu thấm thía một câu mà nhà thiên tài quá cố Steve Jobs đã nói trong bài diễn văn tại trường đại học Stanford năm xưa về cái “chết” – death . Ông ta nói đại khái như thế này: “Con người dù có biết rằng nếu mình chết đi sẽ được lên Thiên Đàng, cũng không muốn chết để lên Thiên Đàng.”
..
Viết với nước mắt để tưởng nhớ tới vợ tôi TKTN
....

Chị Trần Kiêm Thanh Nga
Thuở là học sinh Đồng Khánh
.....
....
.....
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tuesday, February 7, 2012

đóa hoa khát vọng

(post lại)
.......
...............
. .............
ÐÓA HOA KHÁT VỌNG 
Nguyên tác: Kahlil Gibran
Nhị Tường dịch
....
Có một nàng hoa Violet yêu kiều và ngào ngạt hương sống bình yên giữa đám bạn bè, đong đưa một cách hạnh phúc giữa muôn hoa khác trong một khu vườn vắng. Một buổi sáng nọ, khi những cánh hoa vẫn còn lấp lánh những hạt sương đêm, nàng nghiêng đầu và ngó quanh; nàng bỗng thấy nụ hoa hồng xinh đẹp vươn người lên cao một cách tự hào giống như ngọn đuốc đang cháy tỏa ánh sáng rạng ngời.
..
Nàng hoa Violet hé đôi môi màu xanh da trời và nói: "Thật không may làm sao khi ta sinh ra trong kiếp hoa này, với một vị trí hèn mọn làm sao. Mẹ Tự Nhiên đã tạo ra ta sao ngắn ngủn và nghèo nàn thế này... ta sống lè tè ngay mặt đất và không thể nào vươn được lên bầu trời trong xanh, hay ngước mặt đón ánh mặt trời như những nụ hồng kia"
..
Và khi nụ Hồng nghe những lời của người bạn láng giềng này, nàng đã cười và phê phán, "Em nói nghe kỳ lạ làm sao. Em đã thật may mắn mà em không biết vận may của mình. Mẹ Tự Nhiên đã ban tặng cho em một sắc đẹp và hương thơm mà bà đã không cho bất kỳ ai khác... Hãy dập tắt ý nghĩ ấy đi, bằng lòng với chính mình và nhớ rằng ai tự hạ thấp mình sẽ được nâng lên và ai tự nâng mình lên sẽ phải bị đè bẹp."
..
Nàng hoa Violet trả lời, "Chị đang an ủi em bởi vì chị có được điều mà em ước ao... Chị còn định làm đắng lòng em với cái ý nghĩ chị là người vĩ đại... Thật đau đớn làm sao khi thuyết giáo về sự may mắn cho một trái tim đang đau khổ! Và mạnh mẽ thay khi đóng vai một kẻ dạy đời giữa kẻ yếu ớt"
..
Mẹ Tự Nhiên đã nghe thấy cuộc nói đối thoại giữa hoa Violet và hoa hồng; bà lại gần và nói: "Con gái violet của ta, điều gì đã xảy đến với con thế? Con đã từng rất ngọt ngào và khiêm cung trong tất cả những lời nói và hành động kia mà. Ðiều gì đã thâm nhập vào trong trái tim và làm cho con trở nên lạnh lùng thế kia?" Với một giọng bào chữa, Violet trả lời bà: "Ồ, người mẹ vĩ đại và nhân hậu, đầy lòng thương yêu và cảm thông, con van mẹ bằng tất cả trái tim và tâm hồn mình, hãy ban cho con một đặc ân và cho phép con được làm hoa hồng trong một ngày".
..
Mẹ Tự Nhiên đáp: "Con không hề biết điều con đang tìm kiếm; con không nhận nhức được tai họa tiềm ẩn đàng sau tham vọng mù quáng của con. Con sẽ hối hận nếu con là một hoa hồng, và khi đó việc ăn năn cũng là vô ích". Violet nài nỉ. "Hãy cho con thành một đóa hồng cao lớn, bởi vì con ước mong được ngẩng cao đầu với một niềm kiêu hãnh; đây sẽ là việc của riêng con, con bất chấp số phận mình ra sao." Mẹ Tự Nhiên quát lên: "Ðóa hoa violet bất trị và ngu dốt kia, ta sẽ cho mi được toại nguyện, Nhưng khi tai họa rơi xuống đầu mi, mi hãy than khóc với chính mình đấy"
..
Và mẹ Tự Nhiên vươn ngón tay huyền bí và kỳ diệu ra, chạm vào rễ của Violet, Violet lập tức biến thành một đóa hồng cao lớn, vươn lên trên tất cả những đóa hoa khác trong vườn.
...
Bầu trời chiều bỗng dầy đặc mây đen, tiếng sấm dữ dội phá tan sự tĩnh lặng, một trận mưa như trút xuống khu vườn cùng những trận cuồng phong. Cơn bão dữ làm gãy nát cành và trốc gốc những cây hoa cao lớn, chỉ chừa lại những cây nhỏ nằm sát mặt đất thân thương. Khu vườn đơn độc ấy đã hứng chịu tai ương của những trận không chiến. Khi cơn bão tan đi, trời quang mây tạnh, tất cả những cành hoa kia nằm sõng sượt và không một cây nào có thể thoát khỏi cơn phẫn nộ của Tự nhiên ngoại trừ một nhóm violet nhỏ bé, náu mình bên cạnh bức tường của khu vườn.
..
Ngước đầu lên và nhìn thấy thảm kịch của các loài thảo mộc khác, một trong những đóa hoa violet mỉm cười hạnh phúc và lao xao với đồng loại: “Hãy nhìn cơn bão tố đã làm gì đối với những đóa hoa hợm hĩnh đây này!”. Một nàng violet khác nói: “Chúng ta tuy nhỏ bé, và sống lè tè dưới đất, nhưng chúng ta an toàn trước cơn thịnh nộ của bầu trời”. Và nàng violet thứ ba thêm vào, “Bởi vì chúng ta thấp bé nên cơn bão kia không thể nào đánh bại được”
..
Vào giây phút ấy, nữ hoàng của loài violet đã nhìn thấy bên cạnh mình đóa hoa violet “cải đạo” kia bị gãy gập sau cơn bão và đang quằn quại trên nền đất ẩm giống như một thương binh trên chiến trường. Nữ hoàng violet nhìn lên, gọi cả họ hàng và nói: “Hãy xem kìa, các con gái của ta, hãy suy nghiệm về những gì mà Sự Tham Vọng đã đối xử với đóa hoa Violet, kẻ đã trở thành hoa hồng trong một giờ. Hãy nhớ rằng cảnh tượng ấy là một lời nhắc nhở cho số phận tốt đẹp của các con.”
..
Ðóa hoa hồng đang hấp hối kia lay động và dồn hết tàn lực, khẽ nói:
..
“Các chị là người bằng lòng với mình, nhu mì và khờ khạo; tôi không bao giờ khiếp sợ bão tố. Ngày hôm qua, tôi cũng thế, đã hài lòng và mãn nguyện với Cuộc Sống, nhưng Sự Mãn nguyện đã như một thanh chắn, chặn giữa sự tồn tại của tôi và cơn bão dữ của Cuộc Sống, giam hãm tôi trong một sự bình yên bạc nhược và thiếu sinh khí và sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Tôi có thể sống một cuộc sống như các chị đang sống bây giờ đây bằng cách bám chặt vào mặt đất với nỗi lo sợ... tôi có thể chờ cho mùa đông phủ tuyết lên mình và Thần Chết mang tôi đi, cũng như sẽ mang đi tất cả những hoa violet khác... giờ đây tôi đang hạnh phúc vì tôi đã vượt ra khỏi cái thế giới nhỏ bé của mình để khám phá được sự huyền bí của Vũ trụ.... Ðiều mà các chị chưa bao giờ đạt đến. Có thể là tôi đã quá nhiều Tham Vọng, nhưng tôi đã lắng nghe sự tĩnh lặng của màn đêm, tôi nghe bầu trời nói với trái đất rằng: Khát vọng vươn lên là mục đích chủ yếu của bản chất chúng ta. Vào giây phút đó tâm hồn tôi xao động và trái tim tôi mong mỏi vươn tới một vị trí cao hơn sự tồn tại hữu hạn của tôi. Tôi nhận ra rằng ở vực thẳm không thể nào nghe được bài ca của các ngôi sao, và chính giây phút ấy tôi bắt đầu chiến đấu chống lại sự nhỏ bé của mình và thèm khát những gì đã không thuộc về tôi, cho đến khi sự nổi loạn đã biến thành một sức mạnh vĩ đại, và sự ao ước biến thành một chí hướng... Tự Nhiên, là một đối tượng vĩ đại cho những giấc mơ sâu thẳm trong con người chúng ta, đã ban cho tôi một đặc ân và chuyển tôi thành một hoa hồng với ngón tay kỳ diệu của người.
..
Hoa hồng im lặng một chút, và bằng giọng nói yếu ớt, pha lẫn niềm kiêu hãnh và sự mỹ mãn, nàng nói:
..
"Tôi đã sống một giờ như một đóa hồng kiêu hãnh; tôi đã tồn tại trong một thời khắc như một nữ vương; tôi đã nhìn thấy Vũ trụ bằng con mắt của loài hoa hồng; tôi đã nghe tiếng thì thầm của bầu trời bằng đôi tai của đóa hồng và hứng ánh nắng với những cánh hoa hồng. Ở đây có ai có được vinh dự như thế?".
..
Nói xong những lời này, nàng gục xuống với một giọng nói gấp gáp: “Bây giờ tôi sẽ giã từ cuộc đời, bởi vì linh hồn tôi đã đạt được ước nguyện. Cuối cùng tôi đã mở mang được trí óc về một thế giới bao la vượt khỏi cái thế giới chật hẹp mà tôi sinh ra. Ðấy là mục tiêu của Cuộc Sống ... Ðấy là điều bí mật của Sự Hiện Hữu". Nói xong đóa hồng run rẩy, từ từ khép lại những cánh hoa, trút hơi thở cuối cùng với một nụ cười tuyệt đẹp trên môi... một nụ cười tràn đầy niềm tin và hy vọng trong Cuộc Sống... một nụ cười của sự chiến thắng... một nụ cười của Thượng Ðế.
..
(nguồn: Internet).....
.... ..

------------------------------------------------------------------------------------
....
.......
ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
..
 .....
 .......
........
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thursday, February 2, 2012

Cong và Gãy

..
...
Cong, nhưng đừng gãy
Nhị Tường dịch
..
Một trong những hồi ức thân thương nhất của tôi khi còn thơ đó là đi dọc và ngồi xuống bên bờ sông. Nơi đó tôi được tận hưởng sự yên bình và tĩnh lặng, ngắm nhìn dòng nước lặng lờ trôi và tiếng những con chim hót và những chiếc lá cây rì rào. Nơi đó tôi cũng được ngắm những thân tre oằn xuống dưới sức gió rồi vút ngược lên trời cao khi những cơn gió lặng đi. Khi tôi nghĩ về tính đàn hồi của thân tre lúc chúng cong và thẳng ngược lại về vị trí cũ, khái niệm về sự thích ứng hiện lên trong óc tôi. Liên hệ điều này với con người, sự thích ứng có nghĩa là khả năng phục hồi sau một cú sốc, nỗi u sầu, hoặc bất kỳ trạng thái nào đã làm căng thẳng hết mức những cảm xúc của con người.
..
Bạn có bao giờ cảm thấy mình gần như gục ngã? Bạn gần như bị bẽ gãy? Hãy cảm tạ trời đất vì sau thử thách ấy bạn vẫn còn tồn tại để có thể nói về sự trải nghiệm đó. Trong thử thách đó bạn đã cảm thấy một trạng thái tình cảm lẫn lộn đang đe dọa chính sức khỏe của mình. Bạn cảm thấy những xúc cảm bị rút kiệt, tinh thần kiệt quệ và bạn gần như phải hứng chịu một trạng thái về sức khỏe không lấy gì làm dễ chịu.
..
Cuộc sống là sự tổng hòa của những thời khắc tươi đẹp và đen tối, những phút giây hạnh phúc cũng như bất hạnh.
..
Những bất hạnh tiếp đến sẽ gần như bẽ gãy bạn, nhưng hãy cố gắng cong người gắng chịu, đừng để bị bẽ gãy. Hãy nỗ lực đừng để hoàn cảnh hạ gục bạn.
..
Một chút hy vọng sẽ đưa bạn vượt qua những thử thách cam go. Với niềm hy vọng về một ngày mai tươi sáng hoặc một viễn cảnh tươi đẹp, thì mọi điều xem ra sẽ không đến nỗi tồi tệ. Thử thách cam go ấy rồi ra sẽ dễ dàng đương đầu hơn và kết quả cuối cùng thật xứng đáng. Nếu đường đời trở nên cam go và bạn đang ở vào thời điểm sắp gãy, hãy chứng tỏ sự thích ứng của mình. Giống như những cây tre, cong, nhưng không gãy.
..
(sưu tầm)
;;
-----------------------------------------------------------------------------------
..
Mời các bạn nghe lại một bản nhạc rất quen thuộc của ngày xưa:
....
La Plus Belle pour Aller Danser
..
....
..
..
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tuesday, January 31, 2012

Tết Nhâm Thìn trên đại lộ Bolsa

..
Mời các bạn xem một tấm hình dễ thương của ngày Tết Nhâm Thìn do bạn Trần Kiêm Bạch Lan chuyển đến.
...
Một  tấm hình đáng giá hơn cả nghìn lời nói - "A picture's worth a thousand words":
 ..
....
 Xin chia sẻ một tấm hình rất dễ thương và có ý nghĩa: Một ban nhạc của các em học sinh từ một trường Middle School ở Westminster, California trong trang phục áo dài truyền thống của Việt Nam diễn hành trên đại lộ Bolsa trong ngày mùng 6 Tết (27 tháng 1, năm 2012).
Cô giáo dạy nhạc là người Mỹ và các em học sinh dù các sắc tộc khác nhau nhưng đã cùng mặc trang phục áo dài của người Việt Nam để vinh danh ngày Tết cổ truyền của dân tộc Việt.
...
.Source: CLB Tình Nghệ Sĩ
.... 
(Bạch Lan chuyển đến)..
...
..
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Monday, January 30, 2012

Có phải ngạc nhiên

......
....
...
CÓ PHẢI NGẠC NHIÊN
..
TÁC GIẢ: NGUYỄN TRẦN DIỆU HƯƠNG
..
Đầu mùa Thu, lá trở vàng như quy luật thiên nhiên. Ở quê nhà, Cô giáo Việt văn ngày xưa là một trong những chiếc lá vàng lìa cành đầu tiên.
..
Cô về hưu gần hai mươi năm và sống quạnh quẽ ở một góc Sài gòn, nhưng lúc nào Cô cũng rạng rỡ nụ cười trên môi. Vì bên cạnh Cô có đồng nghiệp, và học trò cũ. Một vài người trông còn đứng tuổi hơn Cô, nhưng có dịp gặp Cô họ vẫn cung kính như xưa.
..
Ngày Cô trở bệnh nặng, Cô nhắn tin cho thân nhân ờ Pháp về. Người thân của Cô vội vã về ngay nhưng đường xa ngàn dặm, cũng phải mất hai ngày mới đến. Đồng nghiệp cũ, học trò xưa, người nhỏ nhất tóc cũng chớm đổi màu, tận tình chăm sóc Cô từ nhà vào bệnh viện. Rồi bệnh viện bó tay, Cô trở về nhà. Ngôi nhà không còn trống vắng, vì đầy tình nghĩa ngày xưa. Học trò ở VN gởi E mail cho bạn học ở khắp nơi từ Châu Úc, Châu Âu, qua Châu Mỹ báo tin “Cô chỉ xin Phật cho Cô được sống thêm một ngày để gặp được cháu Cô từ Pháp về”.
..
Học trò xưa lưu lạc quê người, mờ mắt chạy đua theo kim đồng hồ vì nợ áo cơm, nhưng vẫn nhạt nhòa nước mắt thương Cô.
..
Ngày đưa tang Cô, hàng xóm kinh ngạc vì đó là đám ma lớn nhất vùng. Không có lễ truy điệu cùa nhà nước, không có kèn trống xênh xang, nhưng có những con mắt đỏ hoe cùa “học trò già”, có nỗi ngậm ngùi của đồng nghiệp. Những tràng hoa phúng điếu đến từ khắp nơi trên thế giới, không rực rỡ màu sắc mà chì mỗi một màu trắng như màu áo học trò.
..
Học trò ở VN đọc điếu văn, thay mặt bạn bè khắp thế giới, dù ở góc nào trên địa cầu cũng chân thành thương Cô, một nhà giáo mẫu mực.
..
Tình nghĩa thầy trò còn thấy ở một lề đường bụi bặm của Tây Ninh 30 năm trước. Có người học trò cũ trong y phục chỉnh tề của nhà giáo đi chấm kỳ thi tốt nghiệp Trung học. Một khoảnh khắc tình cờ, từ cửa sổ phòng coi thi nhìn ra lề đường, người học trò xưa, lúc đó là phó chủ khảo của Hội đồng chấm thi, chợt nhận ra bóng dáng ông Thầy dạy Toán của mình năm lớp 9 ở Biên Hòa ngồi ở lề đường bên kia đối diện trước cổng trường, đang lui cui sửa một đôi giày cũ.
..
Lòng chùng xuống, nhưng nhà giáo trẻ đành phải đợi đến cuối buổi thi. Trưa hôm đó, xong mọi công việc, thay vì đi ăn trưa, anh băng qua đường đến chào Thầy:
- Thưa Thầy, em chào Thầy.
..
Ông vá giày, đen đủi vì nắng mùa hè, nhem nhuốc vì bụi đường (và cả “bụi đời” sau biến cố tháng 4/75) nhưng đôi mắt vẫn sáng, điềm tĩnh như phong cách nhà giáo trước tháng 4/75, ngước lên ngạc nhiên lẫn vui mừng:
..
- A! Thanh đó hả? Làm gì ở đây? Chờ Thầy một chút, phài vá xong đôi giày này để một giờ người ta đến lấy.
..
Người học trò cũ ngồi xuống lề đường, bên cạnh chiếc thùng gỗ đựng đồ nghề sửa giày, nhem nhuốc vì bụi đường, đứng chơ vơ bên lề đường như người chủ của nó.
..
Anh thương Thầy lắm, cứ áy náy không làm gì được để giúp Thầy. Cái chemise trắng cùa anh nổi bật giữa màu sắc xám xịt trong “gian hàng lưu động” ở lề đường của ông Thầy cũ.
..
Chì tám năm trước, Thầy và anh cùng mặc áo trắng. Trong lớp học, Thầy đứng trên bục giảng, anh ngồi ở bàn đầu nghe Thầy dạy cách giải phương trình bậc hai. Bây giờ Thầy mặc cái áo kaki màu olive sờn cũ bạc màu, cũng thay đổi như xã hội đương thời. Duy có đôi mắt vẫn tinh anh, vẫn còn là đôi mắt của một nhà mô phạm. Bụi đường bay tung tóe không làm đôi mắt Thầy vẫn đục.
..
Khi người khách đến lấy giày, ông ta tưởng anh là khách hàng, khuyên anh bằng một thứ ngôn ngữ mới du nhập vào miền Nam:
...
- Này, ngồi đợi như thế thì chỉ có “rách việc”. Vừa phí thì giờ vừa không được vá giày kỹ lưỡng.
..
Anh nhũn nhặn trả lời:
- Thưa không, tôi ngồi đợi Thầy tôi làm việc xong để được thăm Thầy.
..
Ông khách tròn mắt ngạc nhiên và nhận xét thật lòng:
- Thầy trò miền Nam các anh quý hóa thật!
..
Hôm đó khi Thầy làm xong công việc, anh chì còn kịp cầm tay Thầy ân cần thăm hỏi. Không dám dốc nửa tháng tiền lương của một “giáo viên Toán cấp 3″ đặt vào tay Thầy vì Thanh biết Thầy sẽ không bao giờ nhận.
..
Ba mươi năm sau ngày gặp Thầy ờ lề đường Tây Ninh, Thanh vẫn dạy Toán cho học trò lớn hơn ở bậc Đại học. Và Thầy tóc đã ngã màu sương khói, được hệ thống an sinh xã hội ở Mỹ chu cấp trong giai đoạn hoàng hôn của cuộc đời.
..
Thanh kể chuyện cho một người học trò cũ nghe. Cô đã so sánh nỗi kinh ngạc của người khách hàng ở lề đường của Thầy năm xưa với sự ngạc nhiên của cả xóm ngày tang lễ Cô giáo dạy Việt văn thời Trung học.
..
Nếu người ta biết đến những câu nói truyền miệng ngày xưa “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” hay “Trọng Thầy mới được làm Thầy” thì trong cả hai trường hợp đều không có sự ngạc nhiên. Chuyện bình thường trong xã hội này không dưng trở thành nỗi ngạc nhiên trong một thể chế khác. Hình như có những chiếc lá vàng may mắn đã bay lượn trong hoan ca trước khi về với đất…
..
Tác giả: Nguyễn Trần Diệu Hương..
(Nguồn: NVBoston.com)
ồn:..
...
..
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------